Renaud và tuyển tập nhạc Pháp chọn lọc

9:11
 
Chia sẻ
 

Manage episode 332547356 series 130292
Thông tin tác giả France Médias Monde and RFI Tiếng Việt được phát hiện bởi Player FM và cộng đồng của chúng tôi - bản quyền thuộc sở hữu của nhà sản xuất (publisher), không thuộc về Player FM, và audio được phát trực tiếp từ máy chủ của họ. Bạn chỉ cần nhấn nút Theo dõi (Subscribe) để nhận thông tin cập nhật từ Player FM, hoặc dán URL feed vào các ứng dụng podcast khác.
Một trong những đĩa hát được nhắc đến nhiều trong tháng này là album phòng thu thứ 18 của ca sĩ kiêm tác giả người Pháp Renaud. Lần này, Renaud gác bút sáng tác và chủ yếu ghi âm lại những bản nhạc Pháp rất quen thuộc mà theo lời của chính nam danh ca (sinh năm 1952) đã từng nuôi dưỡng tâm hồn của ông thời niên thiếu. Ca khúc trích đoạn đầu tiên của album này là bản nhạc ''Le Métèque'', một giai điệu rất ăn khách do Georges Moustaki sáng tác năm 1969. Danh ca Renaud chọn bài hát này để đặt tựa đề cho album vừa phát hành của mình vì bản nhạc gợi lại cho ông rất nhiều kỷ niệm. Vào những năm 1973-1974, Renaud lúc ấy mới ngoài 20 tuổi vẫn chưa dứt khoát chọn nghề sân khấu mà ông đang đeo đuổi. Ban đầu dự định trở thành diễn viên (cùng thời với Coluche), nhưng trái với đồng nghiệp, các dự án đóng phim hay diễn kịch của Renaud đều gặp thất bại. Để kiếm sống, Renaud chuyển qua làm nghệ sĩ đường phố, chuyên đi hát rong ở các dãy phố Marais và Montparnasse. Giai điệu ''Le Métèque'' của Moustaki cũng như những bài hát của Georges Brassens, Bourvil, Montand, Ferrat hay Serge Reggiani là những bản nhạc đầu đời trước khi Renaud thành danh vào năm 25 tuổi với những sáng tác của chính mình kể từ năm 1977 trở đi. Những bản nhạc gắn liền với thời chưa thành danh Album phòng thu thứ 18 của Renaud bao gồm 13 bài hát thịnh hành từ đầu những năm 1950 cho tới năm 1976. Đó là những nhạc phẩm Renaud thường hay hát để làm ấm giọng trước khi lên sân khấu. Không phải ngẫu nhiên, Renaud dừng lại ở thời điểm này. Hầu như bất cứ ca sĩ nào trước khi thành công với những bản nhạc nguyên tác, đều gợi hứng từ những nghệ sĩ mà họ hằng ngưỡng mộ. Ở Renaud, tác giả mà ông khâm phục nhất trong cách sáng tạo ngôn từ vẫn là Brassens, đủ để cho Renaud ghi nguyên một album (phát hành vào năm 1996) tưởng niệm bậc đàn anh quá cố. Khác với giới thanh thiếu niên cùng trang lứa luôn si mê các thần tượng nhạc trẻ Pháp những năm 1960 (Sylvie, Johnny, Eddy, Christophe …..), Renaud ở độ tuổi 13-14 chỉ mến phục Hugues Auffray, chủ yếu cũng vì nghệ sĩ này từng phóng tác sang tiếng Pháp các bản nhạc quen thuộc của Bob Dylan và bản thân Renaud tự nhận ra mình trong lối sáng tác của Hugues Auffray, một nghệ sĩ tự do có tinh thần phản kháng, thích khuynh đảo trật tự, các lề thói rập khuôn. Một trong những gương mặt quen thuộc xuất thân từ phong trào nhạc trẻ Pháp thập niên 1960, chính là Françoise Hardy. Bản nhạc ăn khách mang tựa đề ''L'Amitié'' do cô ghi âm vào năm 1965 (sáng tác của Jean-Max Rivière và Gérard Bourgeois) lọt vào danh sách 13 ca khúc yêu chuộng nhất của Renaud. Nam danh ca chọn bài này vì theo ông, gia đình và tình bạn là hai điều mà ông rất trân quý khi cuộc đời đến tuổi xế chiều. Càng lớn tuổi, ông càng muốn tìm lại những điều có ý nghĩa nhất đối với mình. Ngòi bút Renaud và lối sáng tạo độc đáo Thành danh trong làng nhạc từ hơn 4 thập niên qua, Renaud (cũng như Gainsbourg) thuộc vào hàng nghệ sĩ lớn của Pháp, đặc sắc nhờ vào lối sáng tác hơn là nhờ vào chất giọng. Serge Gainsbourg nổi tiếng nhờ cái tài chơi chữ cũng cách dùng nhiều từ nước ngoài (chủ yếu là tiếng Anh) để làm giàu vần điệu, còn Renaud nếu trong thời gian đầu có phần bắt chước Brassens, nhưng sau đó lại biết phát huy sở trường của mình : cố tình viết sai chính tả, đảo lộn cú pháp và dùng nhiều danh từ riêng, tiếng lóng cũng như cách nói lái. Nơi Renaud, có cả ngôn ngữ bình dân đường phố và đồng thời cách nói của ''trẻ con'', chữ không chính xác đôi khi vụng về ngây ngô, nhưng khi đưa vào bài bát lại đầy nét trìu mến, cảm động dễ thương. Chính với thủ pháp này mà Renaud đã sáng tác vào năm 1985 nhạc phẩm ''Mistral Gagnant'', một bài hát nói về hoài niệm tuổi thơ, để rồi ba thập niên sau đó, bản nhạc được xếp vào hàng ca khúc yêu chuộng nhất của người Pháp (2015). Vào nghề ca hát từ năm 1975, Renaud tính đến nay đã phát hành hơn 40 tập nhạc đủ loại, trong đó có 18 album phòng thu, ba album nhạc phim và hai tuyển tập tribute, gồm các bản nhạc nổi tiếng của Renaud do giới nghệ sĩ trẻ ghi âm lại. Sự nghiệp của Renaud có dấu hiệu lu mờ từ năm 2005 trở đi, số bán của mỗi album từ hơn một triệu bản xuống còn vài trăm ngàn. Chứng nghiện rượu của Renaud luôn bị phơi bày trên mặt báo, cho dù kể từ năm 2016, ca sĩ kiêm tác giả cho biết không còn uống một giọt cồn nào, nhưng công chúng đều nhận thấy, tiếng hát của Renaud không còn phong độ, nếu không nói bị hỏng chất giọng do nhiều năm lạm dụng rượu mạnh và thuốc lá. Bản thân Renaud cho biết ông rất sợ tuổi già, phận người cao niên chẳng khác gì một vụ đắm phà. Dù có yêu hay ghét Renaud, nhưng rõ ràng khi nghe giọng ca, ta chợt ngậm ngùi cho một thời huy hoàng đã qua.

362 tập