Tạp chí văn hóa - « CÔ HẦU GÁI » : Những định kiến mang tên Đàn Bà

9:47
 
Chia sẻ
 

Manage episode 305299304 series 130290
Thông tin tác giả France Médias Monde and RFI Tiếng Việt được phát hiện bởi Player FM và cộng đồng của chúng tôi - bản quyền thuộc sở hữu của nhà sản xuất (publisher), không thuộc về Player FM, và audio được phát trực tiếp từ máy chủ của họ. Bạn chỉ cần nhấn nút Theo dõi (Subscribe) để nhận thông tin cập nhật từ Player FM, hoặc dán URL feed vào các ứng dụng podcast khác.
Với những ai lựa chọn xem “Cô hầu gái” chỉ để chiêm ngưỡng những cảnh nóng có một không hai của một mối tình đồng giới thì chắc hẳn sẽ bất ngờ bởi ý nghĩa đẹp đẽ ẩn sâu trong đó. Nhiều nhà phê bình cho rằng bộ phim chứa đầy cảnh nhục dục rúng động này chính là câu chuyện đầy sức thuyết phục về cách nữ giới vươn lên trong xã hội nam trị những năm 30 của thế kỉ trước tại Hàn Quốc. “Cô hầu gái” được chuyển thể dựa trên cuốn tiểu thuyết có tên “Fingersmith” của nhà văn người xứ Wales - Sarah Waters, với bối cảnh thay đổi từ Thời đại Victoria ở Vương quốc Anh sang thời kì bán đảo Triều Tiên nằm dưới sự cai trị của Đế quốc Nhật Bản và do đạo diễn Park Chan-wook dàn dựng. Không nằm ngoài những tác phẩm mang phong cách đặc trưng của đạo diễn Park, bộ phim là sự giao hòa giữa cảm xúc tăm tối, đậm chất nghệ thuật và nhuốm màu u ám. Tuy nhiên, ẩn dưới cái bạo tàn, cái dục tính điên loạn, lại là lòng nhân đạo sâu sắc và một tình yêu thật trong sáng dại khờ. Bộ phim ra mắt vào năm 2016 này đã gây chấn động không chỉ Hàn Quốc mà cả giới Điện ảnh khắp toàn cầu, được 175 nước trên thế giới mua bản quyền trình chiếu và trở thành phim điện ảnh Hàn Quốc được xuất khẩu sang nhiều quốc gia nhất trong lịch sử. “Cô hầu gái” là câu chuyện về mối tình đồng giới giữa Sook Hee - một người hầu - và Hideko - một cô tiểu thư đài các. Phim chia làm ba phần, phần một là truyện phim được kể theo cái nhìn của Sook Hee, phần hai là qua cái nhìn của Hideko và phần ba là kết quả cuối cùng. Mỗi phần mang trong nó những chi tiết trái chiều mà nếu bỏ qua một trong ba, người xem sẽ hoàn toàn bị lạc mất mạch phim. Những nút thắt bất ngờ, những xoay chuyển của các nhân vật vô cùng phức tạp đã khiến cho sự hấp dẫn của phim càng trở nên mạnh mẽ hơn. Để rồi, qua những dẫn dắt ấy, người ta thấy được đây không chỉ là những thước phim đẹp về tình ái mà còn là sức vươn lên, sự đấu tranh mãnh liệt để tìm đến tự do của những người Đàn Bà bị áp bức cả về thể xác lẫn tinh thần. Khổ đau không phân định giàu nghèo Ở vào cái thời đại mà sự Sang - Hèn không hề mang tới khác biệt cho phụ nữ thì xuất thân của Sook Hee và Hideko dường như đều là con số 0 tròn trĩnh, bởi họ vẫn luôn bị vùi dập, bị lợi dụng theo những cách mà suy cho cùng, thì hoàn toàn giống nhau, là phục vụ cho Đàn Ông. Sook Hee, cô gái mồ côi, được một bà Dì chuyên nghề ma cô nuôi dưỡng, từ bé đã biết móc túi và suy nghĩ như một cô nàng lưu manh đích thực. Tình cảm của cái gia đình lắp ghép ấy cũng rất gắn bó. Tuy nhiên, đời sống kham khổ, thiếu thốn tiền bạc là nỗi lo lắng của tất cả mọi người. Nó dẫn tới khao khát sự giàu có và mong ước được chuyển đến một nơi khác tốt hơn của Sook Hee. Cô gái mới lớn này đã bị tên lừa đảo tự xưng là Bá tước Fujiwara lợi dụng, thuê tới hầu hạ tiểu thư Hideko nhằm giúp hắn trở thành hôn phu của tiểu thư và độc chiếm tài sản của cô. Ngược lại với Sook Hee, Hideko là cô tiểu thư sống trong nhung lụa, cuộc đời không thiếu thứ gì, ngoài khát khao tự do và được giải phóng khỏi người Dượng của mình, một đại gia sưu tầm sách và tranh quý hiếm tên là Kouzuki. Vẻ ngoài hào nhoáng của cái dinh thự khổng lồ kia chính là vỏ bọc của nhà tù kinh hoàng nhất mà không ai có thể hình dung được. Hideko ở trong dinh thự từ lúc 5 tuổi và chưa bao giờ rời khỏi đó. Chính cô và người Dì của mình, vợ của Kouzuki, đã bị ông ta hành hạ rất nhiều năm, tới mức, sau đó, người Dì đã tìm cách trốn đi nhưng bị chồng bắt lại và hãm hại. Cái cách hành hạ kì quái dơ bẩn trong bộ phim thật sự khiến người ta kinh sợ dù những phân đoạn được lột tả rất rõ ràng ấy không hề có một cảnh sex nào. Ấy là Hideko cùng với công việc Đọc sách cho Kouzuki và khách của ông ta. Kouzuki hóa ra là kẻ làm giả sách cổ, sau đó sẽ mời những nhà sưu tầm sách giàu có khác tới, nghe đọc sách và bán đấu giá chúng. Tuy nhiên, đó lại là những cuốn sách khiêu dâm bẩn thỉu tục tĩu và người đọc chúng bỗng biến thành những kẻ khiêu dâm bệnh hoạn. Một Sook Hee lưu manh hạng bét được thuê để giúp Fujiwara lấy được Hideko, sau đó sẽ vứt cô tiểu thư vào nhà thương điên cho hắn độc chiếm tài sản. Một Hideko bắt tay với Fujiwara, đưa Sook Hee tới giả làm hầu gái cho mình, sau đó, sẽ cùng nhau chạy trốn khỏi dinh thự và đẩy Sook Hee vào nhà thương điên dưới cái tên của Hideko. Hai người con gái bị kéo vào một âm mưu khủng khiếp chỉ để tìm tới tự do của chính mình. Hai người con gái lợi dụng nhau để thoát khỏi cuộc sống khốn khổ mà họ đang phải chịu đựng. Họ sẽ làm gì? Sự đồng cảm chỉ có trong sách Điều mà không một gã đàn ông nào trong phim có thể hình dung được, đó chính là sự đồng cảm mà có lẽ họ nghĩ đã khai tử nó, đã dìm chết nó, đã vét sạch nó trong tâm hồn của các cô gái. Sự đồng cảm mà với Hideko là những lời an ủi của Sook Hee khi nói về việc cô phải mồ côi, dù đó chỉ là những lời nói đi vay mượn thốt ra từ người con gái không biết chữ. Sự đồng cảm mà với Sook Hee là nét đẹp rạng rỡ thanh khiết trong sáng đáng thương của Hideko khiến cô muốn dang rộng vòng tay mà chở che và cứu rỗi. Sự đồng cảm của những người con gái bị giam hãm, bị bỏ rơi, bị thiếu thốn nhưng đầy khát khao tự do. Nó giống như làn gió mát tưới tắm cho cánh đồng khô hạn biết bao ngày và Hideko, cô tiểu thư lạnh giá cả trái tim lẫn thân xác đã phải thốt lên “Vị cứu tinh đã đến xé toạc cuộc đời tôi, vị cứu tinh ấy là Tamaka” (tên tiếng Nhật của Sook Hee). Không thể khác hơn, hai cô gái đến với nhau, bằng cả niềm yêu, tình thương, cảm thông và sự sẻ chia. Lúc này, là lúc người ta thấy những chi tiết nhỏ dồn nén, từ những cơn ghen của Sook Hee cho tới những thôi thúc xót thương của Hideko. Cả hai đều đang sống giữa một tấn trò đời, giữa một cuộc chơi mà họ biết rằng cuối cùng thì một trong hai sẽ phải trả giá và phải vào nhà thương điên. Họ đấu tranh giữa yêu thương với âm mưu, giữa sự sáng trong thắm thiết và tội ác để rồi phút cuối, họ phải đưa ra quyết định sẽ làm gì với cuộc đời mình. Biết bao lớp lang được các nhà làm phim phơi bầy bên cạnh những cảnh ân ái của hai cô gái. Đây, có thể nói, là những cảnh nóng vô cùng bạo liệt, trần trụi nhưng không hề mang cảm giác dung tục mà trái lại, lại đầy tính nghệ thuật. Trường đoạn Hideko ngồi trong bồn tắm, mút cây kẹo mà Sook Hee chuẩn bị cho rồi thốt kêu lên rằng “cô có một cái răng quá nhọn, nó làm cho cô đau phát khóc” có lẽ là trường đoạn mở màn cho những xúc cảm trong họ sống dậy. Sook Hee đã dùng cái mài kê vào ngón tay cái của mình và thò tay vào miệng Hideko để mài răng cho cô. Ánh mắt họ chạm nhau. Không một lời nói nào nhưng nó giống như một cái gật đầu, dẫn tới cả đoạn dài sau đó, Sook Hee đã dạy Hideko cách sinh hoạt giường chiếu với đàn ông để chuẩn bị làm vợ của gã Bá tước lừa đảo. Họ lao vào nhau, khao khát sẻ chia mãnh liệt, những khao khát bấy lâu bị kìm nén giờ tuôn trào một cách rất Đời và rất Người. Tình yêu giúp họ thăng hoa, giúp họ đủ dũng khí để tiếp tục cuộc chơi, để làm chủ những kẻ đã làm chủ họ và giải thoát chính mình. Khát vọng được giải thoát đã được đạo diễn, kiêm đồng biên kịch, Park Chan-wook thể hiện mạnh mẽ nhất ở đoạn gần cuối phần hai trong phim, khi hai cô gái xách vali chuẩn bị trốn khỏi dinh thự. Đây là lần đầu tiên Hideko cho Sook Hee thấy thật sự công việc mà cô vẫn phải làm cho Dượng Kouzuki suốt bao năm. Sook Hee gần như phát điên khi thấy những cuốn sách bệnh hoạn và những hình vẽ bẩn thỉu. Cô đã xé nát chúng, giẫm đạp lên chúng, vứt hết chúng vào bồn nước. Hideko lúc đầu chỉ đứng nhìn, nhưng ít giây sau, cô cũng nhào tới, giẫm đạp điên cuồng, vẩy mực lên tất cả thứ văn hóa suy đồi và tâm tưởng đen tối mà Kouzuki đại diện. Hành động này là lúc sức đấu tranh, sự phản kháng của hai cô gái được định nghĩa, là tiếng nói nữ quyền được vang lên đầy đanh thép. Cảnh kết trong “Cô hầu gái” là một cảnh ân ái giữa Sook Hee và Hideko trên chuyến tàu rời khỏi vùng đất đầy ám ảnh với họ. Nhưng khác với lần trước, cái lần đầu tiên họ gần gũi nhau và vẫn luôn miệng nhắc tới bá tước Fujiwara, thì lần này, họ không cần phải nhờ tới một gã đàn ông đê tiện đại diện cho yêu thương của họ nữa. Âm thanh vang lên dịu dàng, hình ảnh ấp ôm thật táo bạo nhưng cũng thật mê hồn là câu trả lời cho chiến thắng của những người đàn bà dám rũ bỏ định kiến của xã hội và dám đấu tranh cho sự tự do của mình. Một kịch bản xuất sắc, những diễn viên diễn xuất đầy nhiệt huyết và linh hoạt, những cảnh quay đẹp mê hồn với những góc máy đặc biệt đã làm nên một bộ phim hay. Nhưng chính cái thông điệp mà tác giả gửi gắm được cài cắm khéo léo chảy dài theo hai tiếng đồng hồ của phim đã biến “Cô hầu gái” trở thành một tác phẩm đáng được vinh danh và vươn tầm thế giới.

318 tập